Hiển thị các bài đăng có nhãn chứng cứ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chứng cứ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 11 tháng 11, 2014

Phiên tòa Thứ Sáu Tốt Lành


Hôm nay, ngày Chúa Nhật Cọ (Palm Sunday) ngày đầu tiên của Tuần Lễ Thánh (Holy Week) đánh dấu thời điểm Chúa Giê-xu tiến vào thành Giê-ru-sa-lem dưới sự tiếp rước trọng thị của người dân Do Thái.  Nếu bạn có mặt trong đám đông tiếp rước Chúa Giê-xu ngày Chúa Nhật Cọ, rất khó có thể hình dung chính những con người này, chỉ vài ngày sau, lại quay lưng lại đòi đóng đinh Chúa Giê-xu. 

Các sách phúc âm dành phần lớn thời lượng để thuật lại diễn biến của Tuần Lễ Thánh này vì mức độ quan trọng của nó.  Trong Tuần Lễ Thánh có một sự kiện được thuật lại khá chi tiết đó là diễn biến trong đêm Chúa Giê-xu bị bắt, xét xử, đóng đinh và chết.  Toàn bộ diễn biến từ lúc Chúa Giê-xu dùng bữa tối cuối cùng với các môn đồ, Ngài vào cầu nguyện trong vườn Ghết-sê-ma-nê, bị lính của lãnh đạo tôn giáo Do Thái bắt, giải đến trước mặt các lãnh đạo tôn giáo Do Thái, bị chuyển đến quan tổng đốc La Mã, bị đánh, vác thập tự giá lên đồi Gô-gô-tha, đóng đinh và chết được thuật lại chi tiết trong cả bốn sách phúc âm và khớp nhau đến kỳ lạ! 

Thời điểm mà Chúa Giê-xu trút hơi thở trên thập tự giá được các nhà nghiên cứu lịch sử và khảo cổ cho rằng là khoảng 3 giờ chiều Thứ Sáu, mà ngày nay ta quen gọi là Thứ Sáu Tốt Lành (Good Friday).  Ngày kỷ niệm cái chết của một người thì có gì mà "tốt lành"?  Có những đặc điểm bất thường về phiên tòa xét xử Chúa Giê-xu mà chúng ta nhìn thấy được sự tốt lành của Đức Chúa Trời cho chúng ta. 
Sau khi thất bại trong việc cố gắng kết tội Chúa Giê-xu theo luật pháp tôn giáo, các lãnh đạo tôn giáo tìm cách chuyển hướng vụ việc này sang án hình sự.  Ở phiên xét xử tại dinh tổng đốc La Mã, kết quả cũng không khả quan hơn cho các lãnh đạo tôn giáo so với phiên xét xử về tôn giáo. 

Những nhân chứng được gọi đến cả hai phiên xét xử thậm chí đều vi phạm quy định về giá trị của lời khai, theo cả tiêu chuẩn của luật pháp Do Thái và luật pháp La Mã.  Luật pháp Do Thái yêu cầu một lời chứng hợp lệ khi có hai nhân chứng cùng xác nhận một sự việc và sự xác nhận của các nhân chứng phải trùng khớp, tuy nhiên dù có rất nhiều nhân chứng nhưng lời khai của họ tự mâu thuẫn[1].  Theo luật pháp La Mã cổ, người cáo buộc có nghĩa vụ phải chứng minh một cách thuyết phục rằng người bị kết tội đã vi phạm luật pháp[2], nhưng các bằng chứng mà lãnh đạo tôn giáo đưa ra trước mặt Phi-lát không đủ thuyết phục và chính hành động rửa tay của Phi-lát là lời tuyên bố rằng Chúa Giê-xu là vô tội. 

Việc kết án một người hoàn toàn vô tội theo cả luật pháp Do Thái và luật pháp La Mã chính là tin mừng, tin tốt lành của Thứ Sáu Tốt Lành!  Chúa Giê-xu, mặc dù vô tội, nhưng Ngài nhận lấy cái chết để chuộc lấy tội lỗi cho chúng ta.  Một phiên tòa hoàn toàn vi phạm các thủ tục tố tụng được Đức Chúa Trời cho phép xảy ra để làm hoàn thành kế hoạch lớn lao của Ngài.  Chúa Giê-xu không phải chết dưới tay các lãnh đạo Do Thái, hay quân đội La Mã, Chúa chết vì chính tội lỗi của tôi và bạn.  Khi làm phim Sự Khổ Nạn của Chúa Cứu Thế, nhà làm phim, đạo diễn Mel Gibson đã dùng chính cánh tay của mình cầm cây đinh và búa để đóng vào tay Chúa để tuyên bố rằng chính mỗi cá nhân chúng ta là lý do Ngài chết! 




[1] Mác 14:57-59
[2] Ei incumbit probatio qui dicit, non qui negat: Nghĩa vụ chứng minh phạm tội thuộc về người cáo buộc, không phải nghĩa vụ của người bị cáo buộc.   

Thứ Bảy, 24 tháng 5, 2014

Lời trăn trối

"Lạy Chúa, xin đừng quy tội nầy cho họ!" - Công vụ 7:60


Trong luật về sử dụng chứng cứ tại tòa án Mỹ, những lời trăn trối[1] của nhân chứng đã qua đời sẽ được coi là lời chứng hợp pháp.  Khái niệm lời trăn trối lần đầu tiên được giới thiệu vào hệ thống luật Mỹ bởi luật sư trẻ John Adams khi bảo hộ cho một nhóm binh sỹ Anh năm 1770 liên quan đến Cuộc Thảm Sát Boston.  Khi bào chữa cho nhóm binh sỹ Anh, John Adams đã biện hộ để lời nói của Patrick Carr, một nạn nhân của cuộc thảm sát, nói với bác sỹ điều trị khi Patrick Carr tin rằng mình sắp qua đời vì vết thương của những binh sỹ Anh.  Bác sỹ thuật lại lời của Patrick Carr rằng ông ta tha thứ cho người lính đã bắn mình vì người lính đó chỉ nổ súng để tự vệ.  Khi lời của Patrick Carr được chấp nhận trước tòa, những binh sỹ Anh được giảm từ tội giết người xuống thành tội ngộ sát. 


Để lời biện hộ của mình được chấp nhận, John Adams đã vận dụng một khái niệm luật án lệ ở Anh được chấp nhận sớm nhất từ năm 1202:

"Một con người sẽ không đi gặp Đấng Sáng Tạo với lời nói dối trong miệng.[2]"

Khi một con người phải đối diện với cái chết cận kề và người đó tin rằng mình không thể qua khỏi, thì mọi lời anh ta trăn trối sẽ được coi là lời nói có tính xác thực nhất.  Không chỉ ở văn hóa phương Tây mới đề cao giá trị của lời trăn trối, từ thời Tam Quốc đã ghi lại câu nói của Đào Khiêm:

"Con chim sắp chết nói lời bi thương, người sắp chết nói lời thật lòng.[3]"

Tiên tri Ê-tiên (Stephen) được Kinh Thánh ghi lại là người đầu tiên tử vì đạo.  Ê-tiên là người đầy đức tin và ân tứ Thánh Linh, bài giảng của ông cũng rất mạnh mẽ, nhưng khi vừa kết thúc bài giảng, dân chúng nổi giận ném đã ông đến chết.  Mặc dù sự nghiệp của Ê-tiên rất ngắn ngủi, nhưng sự chết của Ê-tiên nhắc nhở chúng ta về lời của Chúa Giê-xu là thế gian đã bắt bớ Chúa Giê-xu như thế nào thì những người theo Chúa cũng sẽ bị bắt bớ như vậy.  Trước khi trút hơi thở cuối cùng, cũng giống như Chúa Giê-xu, Ê-tiên cầu xin với Đức Chúa Trời hãy tha thứ cho tội lỗi của những người bắt bớ.  Lời trăn trối của Ê-tiên cho thấy việc ông trông cậy hết lòng vào kế hoạch tốt đẹp của Đức Chúa Trời và sự tể trị tối cao của Ngài. 

Việc Ê-tiên đối diện với sự chết cũng là một lời nhắc nhở với chúng ta ngày nay.  Trên chặng đường bước đi theo Chúa, có những lúc khó khăn, bắt bớ xảy đến, đó là những điều Chúa cho phép xảy ra.  Dù chúng ta có biết ý định của Chúa trên đời sống của chúng ta hay không thì hãy vững chí rằng mọi sự hợp lại đều làm cho danh Đức Chúa Trời được tôn vinh. 



[1] Dying declaration
[2] A man will not meet his Maker with a lie in His Mouth hoặc No one on the point of death should be presumed to be lying ("Nemo moriturus praesumitur mentiri")
[3] Khi biết mình bệnh nặng sắp chết và quân tướng của mình không đủ sức giữ thành Từ Châu khỏi sự xâm lược của Tào Tháo, Đào Khiêm đã quyết dâng thành Từ Châu cho Lưu Bị.